Chào mừng bạn đến với Blog K9(1984-1988)-Đại Học Tài Chính Kế Toán Tp.HCM- Chúc bạn vui vẻ và hạnh phúc !

Thứ Tư, 5 tháng 8, 2020

Nhân sinh cảm ngộ: Câu chuyện về ổ bánh mì dành cho người nghèo

“Việc xấu người làm thì ở lại với người; việc tốt người làm thì sẽ trở lại với người!”

Có một người phụ nữ, mỗi khi nướng bánh mì cho gia đình mình đều làm dư ra một cái để cho người nghèo. Bà thường để ổ bánh mỳ dư trên thành cửa sổ bên ngoài để những người nghèo đi qua dễ lấy.

Mỗi ngày đều có một kẻ ăn mày lưng gù đều đặn đến để lấy ổ bánh mì đó. Thế nhưng, thay vì nói lời cảm ơn, ông ta cứ vừa đi vừa lẩm bẩm như niệm chú:

“Việc xấu người làm thì ở lại với người; việc tốt người làm thì sẽ trở lại với người!”

Điều này cứ diễn ra như vậy, ngày này qua ngày khác. Mỗi ngày, người ăn xin lưng gù kia đều đến lấy bánh và lại lẩm bẩm câu: “Việc xấu người làm thì ở lại với người, việc tốt người làm thì sẽ trở lại với người!”

Người phụ nữ rất bực bội. Bà thầm nghĩ: “Ngày nào mình cũng làm một ổ bánh mỳ cho ông ta. Vậy mà ông ta không có lấy một lời cám ơn. Đã vậy còn lải nhải mãi cái câu nói khó chịu ấy, nghe cứ như là nguyền rủa vậy! Không biết hắn ta muốn ám chỉ điều gì?”

Một ngày kia, không chịu được nữa, bà quyết định cho người gù đi khuất mắt. Bà tự nhủ: “Tên ăn mày đó cũng chẳng tốt đẹp gì.Ta sẽ làm cho hắn biến mất.”

Vậy là, bà quyết định cho thuốc độc vào ổ bánh mì dư bà thường làm. Thế nhưng, khi sắp sửa bỏ ổ bánh có thuốc độc lên thành cửa sổ, đôi tay bà bỗng run lên. Bà hốt hoảng nghĩ thầm: “Ta làm gì thế này? Tại sao ta lại có thể độc ác như vậy?”

Ngay lập tức, bà ném ổ bánh có thuốc độc vào lửa rồi vội làm một cái bánh mì ngon lành khác đem để lên thành cửa sổ. Như mọi khi, người ăn mày đến, ông ta lấy bánh và lại lẩm bẩm: “Việc xấu người làm thì ở lại với người; việc tốt người làm thì sẽ trở lại với người.”

Ông ta cầm ổ bánh đi một cách vui vẻ mà không biết rằng trong lòng người phụ nữ kia vừa có một trận chiến dữ dội giữa thiện và ác.

Thực ra, trong lòng người phụ nữ có một nỗi khổ tâm mà không ai biết. Bà có một cậu con trai đang đi xa tìm việc làm. Đã gần một năm nay bà không nhận được tin tức gì của con. Vậy nên, mỗi khi đặt ổ bánh mì cho người nghèo lên thành cửa sổ, bà lại cầu nguyện cho con trai sớm trở về nhà bình an, mạnh giỏi. Nhưng người đàn ông kia thì thật quá kỳ cục khó hiểu, khiến bà cảm giác như có điều chẳng lành.

Buổi chiều hôm đó, có tiếng gõ cửa. Khi mở cửa ra, bà ngạc nhiên thấy con trai mình đứng trước cửa. Anh gầy xọp đi. Quần áo rách rưới đến thảm hại, đói lả và mệt. Khi trông thấy mẹ, anh ta nói:

– Mẹ ơi, con về được đến nhà quả là một phép lạ. Khi con còn cách nhà mình cả dặm đường, con đã ngã gục vì đói, không đi nổi. Con đã tưởng mình sẽ chết dọc đường. Nhưng bỗng có một người ăn mày lưng gù đi ngang. Con xin ông ta cho con một chút gì để ăn. Không ngờ ông ấy đã cho con nguyên một ổ bánh mì rất ngon. Khi đưa bánh cho con, ông đã nói: “Mỗi ngày tôi chỉ có một ổ bánh mỳ này được một người phụ nữ tốt bụng làm cho, nhưng hôm nay tôi cho anh vì anh cần nó hơn tôi!”

Khi người mẹ nghe những lời đó, mặt bà biến sắc. Bà vội dựa người vào thành cửa để khỏi ngã. Bà nhớ lại ổ bánh mì có thuốc độc đã làm sáng hôm nay. Nếu bà không ném nó vào lửa thì con trai yêu quý của bà đã ăn phải và đã chết. Ngay lập tức bà hiểu ra ý nghĩa của câu nói mà người ăn mày nói mỗi ngày: “Việc xấu người làm thì ở lại với người; việc tốt người làm thì sẽ trở lại với người!”

Cuộc sống là như vậy, những gì bạn làm ngày hôm nay chính là căn nguyên của những sự việc sẽ đến với bạn trong tương lai. Người ta gọi đó là Luật Nhân Quả. Khi làm điều tốt mà không mong cầu báo đáp, không cần người khác nhớ ơn, không cần ghi danh kể thưởng thì đó mới là cái Thiện chân chính.

Và, chỉ cần bạn sống lương thiện, trời xanh sẽ tự khắc có an bài!

Mời xem clip câu chuyện này tại đây (Youtube) hoặc tại đây (Google Photo)



Nguồn tại đây



Thứ Bảy, 1 tháng 8, 2020

Nhân sinh cảm ngộ: Chuyện về một đóa hoa hồng tặng cho người ăn xin


Có một cô gái bán hoa sau khi đã bán gần hết số hoa của của mình cũng là lúc cô phát hiện trời đã gần tối, cô liền quyết định về nhà sớm hơn dự định. Lúc này, cô phát hiện giỏ hoa của mình vẫn còn một bông hoa hồng chưa bán hết, cô liền đem tặng bông hoa hồng đó cho một người ăn xin bên đường rồi vui vẻ trở về nhà.

Người ăn xin chưa bao giờ nghĩ rằng lại có một việc tốt như vậy xảy đến đối với mình, lại có một cô gái xinh đẹp tặng cho mình hoa hồng, đúng là mặt trời mọc từ đằng tây rồi, thế nên anh ta quyết định không ngồi ăn xin nữa mà trở về nhà.

Về đến nhà, anh ta tìm một cái lọ lấy nước và cắm bông hoa hồng vào đó, đặt lên trên bàn rồi tự mình ngồi ngắm nghía. Bất chợt anh ta thấy rằng, bông hoa đẹp như vậy sao lại cắm trong cái lọ bẩn thỉu được, thế nên anh ta mang lọ đi đánh rửa sạch sẽ và cho rằng thế mới xứng với bông hoa.

Làm xong tất cả anh ta lại vừa ngồi vừa ngắm nghía bông hoa, và anh ta lại thấy rằng lọ hoa đẹp đẽ như vậy sao lại để trên một cái bàn vừa bẩn vừa lộn xộn được, thế là anh ta lại bắt đầu lau dọn bàn sạch sẽ gọn gàng.

Làm xong anh ta lại ngồi ngắm nghía bông hoa, rồi anh ta lại phát hiện ra rằng, lọ hoa đẹp đẽ là thế, cái bàn gọn gàng sạch sẽ là thế, sao lại có thể để trong một căn phòng bụi bẩn bừa bãi được, thế là anh ta lại quyết định dọn dẹp căn phòng, sắp xếp lại đồ đạc gọn gàng.

Chả mấy chốc cả căn phòng nhờ có bông hoa hồng mà tươi sáng và ấm áp hơn hẳn, đang lúc đắm chìm trong cảm giác say mê, anh ta bất chợt thấy hình ảnh của mình qua tấm gương, đầu bù tóc rối, quần áo bẩn thỉu rách nát, thế là sau bao nhiêu năm, lần đầu tiên anh ta đi tắm gội cạo râu thay quần áo, mặc dù quần áo có chút cũ nhưng sạch sẽ.

Sau khi chỉnh đốn lại mình xong, soi gương anh ta phát hiện ra rằng mình trông cũng không đến nỗi nào, tại sao lại đi làm ăn xin cơ chứ? Đây là lần đầu tiên anh ta tự hỏi mình như vậy từ lúc làm ăn xin đến giờ. Anh ta nhìn lại mình trong gương rồi nhìn lại căn phòng, nhìn lọ hoa và cuối cùng anh ta đi đến một quyết định quan trọng, đó là từ ngày mai anh ta sẽ không đi làm ăn xin nữa mà sẽ đi tìm việc làm khác.

Anh ta không sợ bẩn, không sợ vất vả nên rất nhanh, anh ta đã tìm được công việc cho mình. Và cũng có thể bông hoa hồng trong lòng anh ta đã cổ vũ khích lệ anh ta không ngừng cố gắng, nên mấy năm sau anh ta đã có sự nghiệp riêng cho mình.

Rồi nhiều năm sau anh ta tìm đến cô gái năm nào để tặng lại cho cô một phần tài sản của mình, không phải vì mục đích gì, đơn giản chỉ là cảm ơn cô đã tặng cho anh ta một bông hoa hồng khi anh ta đang là ăn xin. Đối với anh ta đó không đơn giản chỉ là bông hoa hồng mà đó là một niềm hy vọng vào cuộc sống.

Cảm ngộ:

Đây không chỉ đơn thuần là một đóa hoa hồng, mà là một tia hy vọng, một ước mơ đẹp và một tương lai tươi sáng.

Trong thực tế, mỗi người đều có những ưu điểm, chúng ta cần phải tin tưởng vào chính bản thân mình, bất kể hoàn cảnh thế nào cũng không nên từ bỏ chính mình. Đừng đắm chìm trong bờ vực của sự thất bại, chỉ cần bạn thực hiện một chút thay đổi nho nhỏ bạn sẽ thấy cuộc sống của bạn sẽ có sự khác biệt.

Thay đổi chính mình, đối mặt với mọi thứ bằng một thái độ tích cực, bạn sẽ tìm được bước đột phá vượt qua mọi khó khăn, tìm ra con đường nâng cao giá trị và phát triển bản thân một cách tốt nhất.

Khi bạn thay đổi chính mình, cuộc đời cũng sẽ thay đổi...





Thứ Ba, 28 tháng 7, 2020

Nhân sinh cảm ngộ: Câu chuyện dị tượng “tuyết rơi tháng 6” và nỗi oan thiên cổ của nàng Đậu Nga

"Câu chuyện về nỗi oan Đậu Nga khiến cho người đời phải suy ngẫm về bản thân mình."

Khi nhắc đến dị tượng “tuyết rơi tháng 6”, người ta không thể không liên tưởng ngay đến câu chuyện huyền thoại được lưu truyền trong dân gian Trung Quốc, tuyết rơi tháng 6 thường báo hiệu oan tình.

Nội dung của câu chuyện:

Khi Đậu Nga hàm oan bị giải đến pháp trường, trước lúc hành hình, tên tham quan hỏi Đậu Nga rằng cô còn có lời nào muốn nói nữa không?

Đậu Nga trả lời: “Xin hãy ban cho tôi một mảnh lụa trắng dài ba thước treo lên một cây sào cao trăm thước, nếu như tôi bị oan, một giọt máu nóng cũng sẽ không rơi xuống đất mà sẽ bắn lên trên dải lụa trắng kia; nếu như tôi bị oan, đầu rơi xuống đất, trời liền sẽ có tuyết rơi lả tả; nếu như tôi bị oan, sau khi tôi chết trời sẽ hạn hán trong suốt 3 năm liền”.

Tham quan đó lắc đầu lia lịa, chế giễu: “Thật là ngu muội! Hoang đường!”, lòng nghĩ thầm: “Mùa hè Tháng 6 oi bức như thế này sao lại có tuyết rơi được chứ? Xưa nay, người ta chỉ thấy máu chảy xuống đất, ta lại muốn xem thử máu sao lại có thể bay lên trên được?”

Thế là ông lệnh cho người ta lấy một dải lụa trắng dài ba thước treo lên cây sào cao.

Tên đao phủ vừa vung đao xuống, một dòng máu nóng của Đậu Nga giống như kỳ tích đã bắn lên dải lụa trắng treo ở giữa không trung, ngay cả một giọt cũng không rơi xuống đất. Khi đầu của Đậu Nga bị chặt đứt, quả nhiên gió lớn nổi lên, tuyết bay khắp trời.

Trước đó không lâu, mọi người còn ướt đẫm mồ hôi, vậy mà giờ đây chỉ trong nháy mắt, người nào người nấy ôm đầu rụt cổ chạy về nhà, miệng không ngừng nói là “chuyện lạ, chuyện lạ”.

Sau khi Đậu Nga chết, quả thật là trời đã hạn hán 3 năm, không trồng trọt thu hoạch được gì. Người dân vùng đó đều biết rằng ông trời đang lên tiếng bất bình thay cho Đậu Nga vậy.

Mấy năm sau, phụ thân của Đậu Nga thi đậu bảng vàng, trở thành quan lớn. Khi trở về quê nhà, ông đã phúc thẩm lại vụ án của Đậu Nga, xử trảm Trương Lư Nhi và tên tham quan, rửa sạch nỗi oan khuất cho con gái.

Bà con trong làng lũ lượt kéo đến viếng thăm phụ thân nàng, nói: “Từ đầu chúng tôi đã biết Đậu Nga bị oan, chỉ tiếc là chúng tôi đều sợ quyền thế của tên tham quan đó, nên chỉ dám hận chứ không dám nói ra, nhưng mà chúng tôi lại không hề hãm hại Đậu Nga, cớ sao lại phải chịu nạn hạn hán trong suốt 3 năm này chứ?”.

Phụ thân của Đậu Nga đáp: “Các ông đã biết rõ Đậu Nga là bị oan, vậy mà lại không dám nói một lời công đạo, đó gọi là bất nghĩa. Còn có những người tin tưởng tham quan, cho rằng Đậu Nga thật sự là hung thủ giết người, rồi miệt thị những người lương thiện, đó gọi là bất nhân. Trời cao có mắt, không có tai bay vạ gió, thiên tai nhân họa chính là để trừng trị những kẻ bất nhân bất nghĩa vậy!”.

Chọn lựa thiện ác, quyết định phúc họa đời người

Câu chuyện này muốn nói với người sau rằng: Con người sống ở thế gian nhất định cần phải phân rõ thị phi, giữ vững chính nghĩa, không đứng về phe của tà ác, như vậy mới có được sự bảo hộ của ông trời. Khi tai nạn ập đến, mới có thể không bị liên lụy.

Vì vậy rất nhiều lúc cảm thấy một số sự việc phát sinh vốn không hề có liên quan gì với bản thân mình, nhưng khi những sự việc đó xuất hiện, phản ứng khi bạn nghe thấy, nhìn thấy, chọn lựa trong tư tưởng, lại có thể phân chia ra chiều hướng trong lòng mỗi người. Đó cũng chính là sự lựa chọn giữa thiện và ác.

Dù là gì đi nữa, những biểu hiện thời tiết bất thường như thế này đều không phải là điều tốt lành. Bởi vậy cho nên, trong bất kỳ tình huống nào, đều nên giữ cho mình thiện niệm, thiện ác tất có báo ứng, người tốt sẽ luôn được trời cao che chở, có thể vượt qua được kiếp nạn trong gang tấc.

Mời xem clip câu chuyện này tại đây (Youtube) hoặc tại đây (Google Photo)



Mời xem bộ phim Trung Quốc về nàng Đậu Nga tại đây



Tinh Hoa - nguồn tại đây

Thứ Năm, 23 tháng 7, 2020

Nhân sinh cảm ngộ: Câu chuyện về vị thiền sư và con bọ cạp


Một thiền sinh ngắm nhìn dòng suối hiền hòa, bỗng nhiên trông thấy một con bò cạp rớt xuống suối.Vị thiền sinh này đưa tay vớt nó và nhẹ nhàng để nó lên mặt đất. Con bò cạp theo phản ứng tự nhiên là cong đuôi chích bất cứ ai đụng đến nó. Mặc dù bị nó chích rất đau, nhưng ông không hề tức giận, vì đã làm được một việc mà ông thích làm là cứu sống được con bò cạp.

Sau đó, ông đứng lên đi, nhưng đi được vài bước, thì ông quay lại nhìn con bò cạp, thấy nó lại té xuống suối nữa. Ông vội vàng chạy lại vớt nó, rồi cẩn thận đặt nó lên mặt đất. Lần thứ hai cũng như lần đầu, ông cũng bị nó chích nữa.

Trông thấy cảnh tượng này, một sư huynh đứng bên cạnh bực mình, nói lớn: “Con bò cạp vô ơn bạc nghĩa như vậy, cắn hoài, cứu nó làm gì cho mệt. Kệ xác nó”.

Ông thản nhiên trả lời: “Chích là thói quen của con bọ cạp, giúp nó là thói quen của tôi”.

Đó chính là thói quen của lòng từ bi.

Chúng ta giúp đỡ người khác bằng một thái độ không mong họ phải biết ơn, đền ơn. Người như vậy mới làm nên đạo cả. Nhưng triết lý của câu chuyện không ở góc độ này, mà muốn nói điều quan trọng hơn. Đó là nếu chúng ta muốn làm việc thiện, muốn dấn thân vào đời, muốn giúp đỡ mọi người, nếu không chịu đựng được những cú chích của con bò cạp, cú chích của những lời thị phi, của lời hãm hại, của sự đày đọa, của những gian lao thử thách, thậm chí là việc sát hại, chúng ta sẽ không bao giờ thành công được. Vì thế, thiếu vắng lòng từ bi, lòng khoan dung, lòng kiên nhẫn mà làm nhiều việc thiện chừng nào, lòng sân hận, buồn phiền của chúng ta càng dễ lớn chừng đó.

Câu chuyện ngụ ý một điều rất sâu sắc: Học hạnh thì phải có đủ sức chịu đựng những chướng duyên; không phải chỉ có hai cú chích, có thể là 30 cú. Không chỉ bị chích ở tay, mà có thể cả mắt, đầu hay bất cứ chỗ nào. Nếu câu trả lời là không đủ sức thì hãy khoan học hạnh. Hãy huấn luyện tâm cho thật vững chãi rồi hãy học hạnh.

Mời xem clip câu chuyện này tại đây (Youtube) hoặc tại đây (Google Photo)



Nguồn tại đây

Thứ Sáu, 17 tháng 7, 2020

Nhân sinh cảm ngộ: Câu chuyện về cô hoa khôi kém sắc


Các sinh viên nữ công khai bỏ phiếu bầu chọn hoa khôi của lớp, Tiểu Mai là người có dung mạo bình thường nhưng cô đa đứng ra nói mọi người rằng: “Nếu như tôi được chọn, qua vài năm sau, các chị em ngồi ở đây có thể tự hào mà nói với chồng của mình rằng, ‘hồi em học đại học, em còn xinh đẹp hơn cả hoa khôi trong lớp cơ đấy!’”.

Kết quả là cô ấy đã được bầu chọn với số phiếu gần như tuyệt đối.

Cảm ngộ: Thuyết phục người khác ủng hộ bạn, không nhất định là phải chứng minh rằng bạn xuất sắc hơn người khác như thế nào, mà là cần để cho người ta biết được rằng nhờ có bạn mà họ mới trở nên ưu tú hơn và có nhiều thành tựu hơn.

Mời xem clip câu chuyện này tại đây (Youtube) hoặc tại đây (Google Photo)



Thứ Tư, 15 tháng 7, 2020

Nhân sinh cảm ngộ: Câu chuyện về nhà sư và chú tiểu

Thầy nói: “Ta đã đặt người phụ nữ xuống khi sang đến bờ sông, 
 thế mà con vẫn còn cõng cô ấy à?”.

Một chú tiểu đi cùng với sư thầy của mình. Họ đến bên dòng sông nước chảy xiết. Một phụ nữ trẻ đẹp đang bước tới lui trên bờ sông, trông cô rất buồn.
“Có chuyện gì thế?”, sư thầy hỏi.
“Tôi lo lắng quá. Cha tôi đang ốm nặng, tôi cần băng qua sông để đến thăm cha nhưng cây cầu gãy rồi. Thầy có biết cây cầu tiếp theo nằm ở đâu không?”, cô gái đáp.
“Ồ, cách đây cả dặm cơ, nhưng đừng lo. Tôi có thể đưa cô qua sông”, sư thầy trả lời.
Cô gái cảm kích, chấp nhận sự giúp đỡ, và sư thầy cõng cô đi qua bờ sông bên kia, đặt cô xuống rồi chào từ biệt.
Chú tiểu rất bất bình trước chuyện vừa diễn ra. Chú biết nhà sư không được phép đụng chạm nữ giới, nên chú nổi giận vì sư thầy đã vi phạm giới luật. Chú cứ ấm ức giày vò vì chuyện này suốt đường đi. Cuối cùng, không chịu nổi nữa chú đành nói toạc ra với sư thầy.
Khi sư thầy nghe xong lý do khiến chú tiểu bực bội thì bật cười lớn. Thầy nói “Ta đã đặt người phụ nữ xuống khi sang đến bờ sông bên kia rồi, thế mà con vẫn còn cõng cô ấy à?”.

Tích truyện nhỏ này nhắc nhở chúng ta về sự buông bỏ tham ái – hãy đặt chúng xuống, không tiếp tục mang vác chúng nữa. Nó cũng dạy cho ta bài học trực quan sinh động rằng khi ta làm theo trái tim mình – không phải làm theo “khát khao” của mình – thì bản năng thâm hậu đích thực luôn chỉ dẫn ta về hướng cốt tinh của Phật pháp, tức là tâm từ… khiến cho đôi lúc chúng ta phải phá luật.

Nhưng đâu là điều đúng đắn cần làm: phá luật để thực hiện một hành động yêu thương với người lạ trong cơn nguy biến, hay tuân thủ luật định đúng sách vở và để mặc họ đau khổ? Làm theo tiếng nói nội tại – bản năng yêu thương – hay lắng nghe sự thúc giục “phải” và “buộc phải” bắt nguồn từ sự chỉ trích đáng sợ sâu thẳm bên trong ta?

Mời xem clip trên Youtube tại đây , trên Google Photos tại đây



Nguồn tại đây

Thứ Tư, 8 tháng 7, 2020

Nhân sinh cảm ngộ: "Câu chuyện về hai người bạn"

"Hôm nay người bạn tốt nhất của tôi đã cứu sống tôi."

Hai người bạn cùng đi qua sa mạc. Trong chuyến đi, giữa hai người có xảy ra một cuộc tranh luận, và một người nổi nóng không kiềm chế được mình đã nặng lời miệt thị và đã tát vào mặt người kia. Cảm thấy bị xúc phạm, anh kia không nói gì, chỉ viết lên cát: "Hôm nay người bạn tốt nhất của tôi đã tát tôi".

Họ đi tiếp, tìm thấy một ốc đảo, và quyết định đi bơi. Người bị miệt thị lúc nãy bây giờ bị đuối sức và chìm dần xuống. Người bạn kia đã tìm cách cứu anh. Thoát khỏi vũng lầy, anh lấy một miếng kim loại khắc lên đá: "Hôm nay người bạn tốt nhất của tôi đã cứu sống tôi."

Người kia hỏi: "Tại sao khi tôi xúc phạm anh, anh viết lên cát, còn bây giờ anh lại khắc lên đá?" Anh ta trả lời: "Những điều viết lên cát sẽ mau chóng xóa nhòa theo thời gian. Nhưng không ai có thể xóa được những điều tốt đẹp đã được ghi tạc trên đá, trong lòng người."

Vậy, nếu một ngày giữa chúng ta xảy ra xung đột, hãy làm theo cách trên nhé, viết những nỗi đau buồn, thù hận lên cát, khắc ghi những yêu thương lên đá để chúng còn mãi với thời gian. Để mỗi ngày trong chúng ta sẽ mang một ý nghĩa rất riêng, và ta sẽ luôn mỉm cười khi nghĩ đến những gì mình đã từng trao nhé !



Thứ Năm, 11 tháng 6, 2020

7 điều chúng ta thường hối tiếc nhất khi về già, còn trẻ tức là còn cơ hội thực hiện

Khi tuổi trẻ đã qua đi, người ta bắt đầu có những nuối tiếc về cuộc đời mình. Sau đây là 7 điều hối tiếc khi về già chúng ta nên tranh thủ thực hiện khi còn trẻ.


7 điều chúng ta thường hối tiếc nhất khi về già, còn trẻ tức là còn cơ hội thực hiện

1. Chểnh mảng việc học hành

Theo một cuộc nghiên cứu năm 2008, học tập là con đường duy nhất giúp bạn hoàn thiện bản thân, có công việc tốt hơn và có cơ hội giúp đỡ bố mẹ nhiều hơn.

Việc học hành không phân biệt tuổi tác, nhưng khi đã có gia đình, khi tuổi đã nhiều bạn sẽ có ít cơ hội để thực hiện hơn.

Vì thế, nếu còn trẻ, bạn nên dành thời gian để học tập, nâng cao kiến thức mới. Ngoài kỹ năng ở trường, chúng ta còn nên học những thứ mới mẻ ở bên ngoài.

2. Không nỗ lực đủ

Một điều hối tiếc khi về già đó là chúng ta chưa nỗ lực đủ để đạt được ước mơ cửa mình

Tuổi trẻ nhiều ước mơ, hoài bão, nhưng nhiều người sẽ hối hận khi đã không nỗ lực đủ để theo đuổi ước mơ của mình.

Theo một cuộc nghiên cứu đăng tải trên tạp chí Emotion năm 2018, 72% người trưởng thành cho biết họ hối hận vì đã không nỗ lực để khẳng định bản thân, gặp thất bại về công việc.

3. Không dành thời gian đi du lịch

Du lịch có thể là một sở thích rất tốn tiền, nhưng nhiều người tỏ ra hối tiếc về điều này vì lúc trẻ họ chỉ chăm chỉ kiếm tiền chứ không biết hưởng thụ.

Họ nghĩ rằng kiếm thật nhiều tiền để khi về già đi du lịch, nhưng già rồi, sức yếu rồi thì không thể có cảm giác háo hức như lúc trẻ được nữa.

Một cuộc khảo sát cho thấy 56% những người được hỏi đều cho rằng nếu có cơ hội quay trở lại ngày xưa, họ sẽ đi du lịch nhiều hơn.

4. Không biết tiết kiệm

Nếu như một số người tiết kiệm quá không đi du lịch, không mua sắm, thì một số người cũng không biết tiết kiệm, tiêu pha thái quá dẫn đến… phá sản.

Bạn hãy tiết kiệm một chút ít để phòng khi ốm đau hoặc có việc cần đến. Tiết kiệm tiền cũng giúp bạn có cuộc sống không quá căng thẳng khi về già nếu con cái cũng không được giàu có gì.

5. Không chăm sóc bản thân

Nhiều người mắc lỗi này và khi về già họ cảm thấy hối lỗi. Khi còn trẻ, họ không biết chăm sóc bản thân mình dẫn đến da chảy sệ, cơ thể béo phì, xấu xí, sức khỏe kém.

Chỉ đến lúc già người ta mới nhận ra rằng khi còn trẻ không chăm sóc da, thì đến lúc nếp nhăn xuất hiện sẽ khiến người ta đau đầu, tốn tiền vì nó.

Nếu lúc trẻ cứ ngồi tự trách bản thân về cơ thể mình thì đến lúc già sẽ hối hận vì ngày xưa không tự khắc phục nhược điểm.

6. Thờ ơ với sức khỏe

Thức khuya, thờ ơ với sức khỏe khiến chúng ta hối tiếc khi về già

Có lẽ đây là điều người ta cảm thấy hối hận nhất khi mắt mờ, chân chậm. Người già có xu hướng nâng cao sức khỏe nhưng người ta không biết rằng nó đã bào mòn từ mấy chục năm trước, khi ta vẫn còn tuổi thanh xuân.

Tuổi trẻ thường cho rằng họ khỏe mạnh, họ có thể thức khuya, có thể uống nước ngọt thỏa thích và ăn bất kỳ những thứ mình muốn, không cần tập thể dục dáng vẫn đẹp, vẫn đủ sức làm việc. Nhưng đó là điều mà sau này khi về già người ta mới cảm thấy hối hận.

7. Không dành nhiều thời gian cho cha mẹ

Dành ít thời gian cho cha mẹ chính là điều hối tiếc khi về già

Con cái không ở với cha mẹ được là bao, vì thế nên khi còn trẻ, hãy dành nhiều thời gian hơn cho cha mẹ. Khi về già, họ cảm thấy thật hối tiếc vì hồi đó mình mải chơi, cũng không lo học, cũng vô tâm với cha mẹ.

Ngay cả khi đi làm, có gia đình, họ cũng không dành thời gian nhiều cho cha mẹ mỗi dịp lễ, Tết.

Khi về già, người ta cảm thấy tiếc nuối vì những khoảnh khắc đó đã bị đánh mất không thể nào lấy lại được vì bố mẹ có khi đã không còn trên cõi đời này nữa.

(Theo Best Life)

Đời Sống Mới
Nguồn tại đây

Chủ Nhật, 7 tháng 6, 2020

TIN BUỒN: Thân phụ bạn Nguyễn Ngọc Chi (lớp 7K9) là ông Nguyễn Đức Tánh đã từ trần ngày 06/06/2020


TIN BUỒN

HỘI CSV K9(C22) - ĐH TÀI CHÍNH KẾ TOÁN TP.HCM
VÀ GIA ĐÌNH VÔ CÙNG THƯƠNG TIẾC BÁO TIN

Thân phụ bạn Nguyễn Ngọc Chi (lớp 7K9) là ông Nguyễn Đức Tánh đã từ trần ngày 06/06/2020, hưởng thọ 90 tuổi.

Lễ nhập quan lúc 06g00 ngày 08/06/2020 tại Nhà tang lễ bệnh viện Khánh Hòa. 


Lễ động quan lúc 07g00 ngày 10/06/2020 và di quan hỏa táng tại Nhà hỏa táng phía bắc thành phố Nha Trang, Khánh Hòa.

Các bạn có thể chia buồn với bạn Nguyễn Ngọc Chi và gia quyến tại địa chỉ nêu trên, qua phone số 0913417700 hoặc viber "We Are K9". 

Ban liên lạc K9(C22) và Lớp 7K9 xin thành kính phân ưu.


HỘI CSV K9(C22) - ĐH TÀI CHÍNH KẾ TOÁN TP.HCM
VÀ GIA ĐÌNH ĐỒNG KÍNH BÁO




Thứ Ba, 2 tháng 6, 2020

Dự lễ khánh thành cầu Pháp Huệ số 16 ngày 24/05/2020 tại ấp Sóc Xoài, xã Phú Mỹ, huyện Mỹ Tú, tỉnh Sóc Trăng

Lễ khánh thành cầu Pháp Huệ số 16 ngày 24/05/2020

Như đã thông tin khi khánh thành Cầu Pháp Huệ số 15 ngày 22/12/2019, Nhóm thiện nguyện Tịnh Xá Pháp Huệ đã đóng góp và xây dựng tiếp tục cây cầu Pháp Huệ số 16, địa điểm được xây dựng tại ấp Sóc Xoài, xã Phú Mỹ, huyện Mỹ Tú, tỉnh Sóc Trăng.

Cầu có chiều dài 45 mét, ngang 3,3 met, tải trọng trên 2 tấn, đáp ứng nhu cầu đi lại của bà con Khmer đến chùa Daytasuos (chùa Sóc Xoài) và hơn 300 em học sinh đến Trường Tiểu học. Ngoài ra, trong Chùa Daytasuos còn là điểm hỏa táng phục vụ cho người qua đời tại địa phương, cây cầu hoàn thành sẽ giúp việc vận chuyển quan tài qua sông dễ dàng, không phải tăng bo bằng các phương tiện khác.

Cầu Pháp Huệ 16 được TT.Thích Minh Hạnh thiết kế kỷ thuật và chỉ đạo thực hiện, nhóm Thiện nguyện tịnh xá Pháp Huệ TP.HCM vận động và tài trợ kinh phí vật tư (trị giá 200 triệu), nhóm thiện nguyện chùa Thiên Thới và bổn sóc chùa Daytasuos cùng nhân dân ấp Sóc Xoài đồng thi công xây dựng (trị giá khoảng 200 triệu). Như vậy, tổng cộng kinh phí xây dựng cây cầu trị giá khoảng 400 triệu đồng.

TT.Thích Minh Hạnh ghi nhận và cảm niệm công đức của nhóm Thiện nguyện tịnh xá Pháp Huệ đã tin tưởng và ủng hộ chương trình từ thiện mang tính phúc lợi xã hội này. Cảm ơn chính quyền các cấp và nhân dân tại địa phương đã hỗ trợ tích cực trong quá trình thi công xây dựng.

Tham dự buổi lễ khánh thành ngày 24/05/2020 có Thượng tọa Thích Minh Hạnh – trụ trì chùa Thiên Thới, Hòa thượng Trần Sia – Trưởng BTS Phật giáo huyện Mỹ Tú; Các cán bộ đại diện các ban ngành của tỉnh, huyện, xã và ấp Sóc Xoài, quý vị đại diện cho nhóm thiện nguyện Tịnh xá Pháp Huệ TP.HCM, cùng đông đảo bà con địa phương đến tham dự.

Cũng như mọi lần, cứ vào dịp khánh thành cầu, nhóm thiện nguyện tịnh xá Pháp Huệ lại vận động để dành tặng 100 phần quà cho bà con nghèo, khó khăn. 100 phần quà cho các em học sinh nghèo. Được biết 200 phần quà này trị giá khoảng 30.000.000 đồng.

Xin gửi đến các anh chị em trong nhóm một số hình ảnh khánh thành cây cầu Pháp Huệ số 16, xem toàn bộ anbum tại đây

Bước đầu xây dựng cầu Pháp Huệ số 16

Hình ảnh xây dựng cầu Pháp Huệ số 16

 Hình ảnh xây dựng cầu Pháp Huệ số 16

Hình ảnh xây dựng cầu Pháp Huệ số 16

Bước đầu xây dựng cầu Pháp Huệ số 16

Đông đảo người dân 2 bên đầu cầu tham gia thiện nguyện cho công tác xây cầu

Chuẩn bị hoàn thành xây dựng cầu Pháp Huệ số 16

Chuẩn bị hoàn thành xây dựng cầu Pháp Huệ số 16

Cầu xây xong đối diện vào Chùa - nơi có đài hỏa táng phục vụ cho dân địa phương

Chuẩn bị cho Lễ khánh thành cầu Pháp Huệ số 16

Đông đảo các chức sắc và đồng bào địa phương dự lễ khánh thành 

Mọi người tham quan và dự lễ khánh thành

Các vị Thượng Tọa tháo băng tên cầu Pháp Huệ số 16

Nghi lễ cắt băng khánh thành cầu Pháp Huệ số 16

Bia công đức và kỷ niệm hoàn thành xây dựng cầu Pháp Huệ số 16

Hòa thượng Trần Sia – chụp hình kỷ niệm với cầu Pháp Huệ số 16

 Các em học sinh tham quan và dự lễ khánh thành cầu Pháp Huệ số 16

Các em học sinh tham quan và dự lễ khánh thành cầu Pháp Huệ số 16

Các em học sinh tham quan và dự lễ khánh thành cầu Pháp Huệ số 16

Phát quà cho đồng bào và học sinh khi khánh thành cầu Pháp Huệ số 16

Phát quà cho đồng bào và học sinh khi khánh thành cầu Pháp Huệ số 16